Dear Life - Workshop & More
Đồng hành hạnh phúc - Không gian Online & Offline chia sẻ, lắng nghe, kết nối.
08/06/2026
KHOA HỌC CHỨNG MINH: NĂNG LƯỢNG TRÁI TIM BẠN CÓ THỂ "ÔM ẤP" NGƯỜI KHÁC TỪ KHOẢNG CÁCH 5 MÉT
Đã bao giờ bạn ngồi cạnh một người và bỗng nhiên cảm thấy mọi muộn phiền tan biến, dù cả hai chưa hề nói với nhau lời nào? Khoa học không gọi đó là phép thuật, mà gọi đó là sự "giao tiếp sinh học từ trái tim đến trái tim".
Cuốn sách "Từ Tâm trí đến Vật chất" đã tiết lộ một sự thật ngoạn mục về sức mạnh vô hình mà bạn đang sở hữu: Trái tim của chúng ta tạo ra một trường điện từ có phạm vi lan tỏa lên tới 5 mét xung quanh cơ thể.
Trường năng lượng này định hình thế giới xung quanh chúng ta theo những cách đáng kinh ngạc sau:
* "Điệu nhảy" của năng lượng:
Khi bạn đứng cách một người trong bán kính 5 mét, trường năng lượng của bạn sẽ bắt đầu tương tác với trường năng lượng của họ. Ngay cả khi cả hai hoàn toàn im lặng, các trường điện từ này vẫn đang âm thầm định hình lẫn nhau trong một cuộc giao tiếp bất khả xâm phạm.
** Chữa lành không chạm:
Các nghiên cứu tại Viện HeartMath đã chỉ ra rằng, khi bạn lấp đầy tâm trí bằng tình yêu thương và sự biết ơn, trái tim bạn sẽ tiến vào trạng thái "gắn kết mạch lạc" và phát ra những tín hiệu cực kỳ mạnh mẽ ra môi trường xung quanh. Thậm chí, ý định chữa lành từ xa của những thiền giả có thể trực tiếp làm tăng sự mạch lạc trong nhịp tim của một người khác mà không cần bất kỳ sự đụng chạm vật lý nào.
*** Lan tỏa sự bình an:
Khi bạn ở trong trạng thái trái tim mạch lạc, bạn tạo ra một "hiệu ứng trường năng lượng nhóm". Chỉ cần bạn giữ được sự bình yên bên trong mình, những người đang ở gần bạn cũng sẽ tự động bị cuốn vào trạng thái nhịp tim mạch lạc và thư giãn theo.
✨ Bạn không phải là một ốc đảo cô đơn.
Năng lượng từ trái tim bạn chính là một môi trường sinh thái cho những người xung quanh. Cách tốt nhất để xoa dịu một người đang tổn thương đôi khi không phải là lời nói, mà là sự bình an toát ra từ chính trái tim bạn.
Nguồn: 1 phút chữa lành
09/04/2026
🌿 MỘT "KHOẢNG LẶNG" CỦA DEAR LIFE - ĐỒNG HÀNH HẠNH PHÚC 🌿
Có bao giờ bạn đứng trước cửa nhà mình, thở dài một tiếng rồi mới vặn khóa bước vào không?
Bạn có ư?…
Không sao cả, bạn hoàn toàn bình thường vì chúng mình cũng từng như thế.
Không phải vì chúng ta đã hết yêu gia đình, cũng không phải vì chúng ta yếu đuối, hèn nhát,
mà chỉ đơn giản: Tâm trí bạn đang muốn “tìm kiếm” một nơi mà nó được trút bầu tâm sự mà thôi.
Đến với Dear Life, bạn không chỉ học cách nói mà còn học cách mở lòng.
Để làm được điều này, Dear Life đã lựa chọn một không gian:
🕊️ Đủ "tĩnh" để nghe thấy tiếng lòng
Sự tối giản và tinh tế giúp tâm trí chúng ta bớt xao nhãng, thoát khỏi phố thị ồn ào, xô bồ cùng những áp lực trong cuộc sống.
✨ Chứng thực cho hạnh phúc
Dear Life hy vọng rằng, ngay khi bước chân vào đây, bạn sẽ cảm nhận được sự tôn trọng và nâng niu - đây là bước chân đầu tiên để chúng ta xây dựng một cộng đồng đồng hành vững chãi.
Hẹn gặp mọi người vào Chủ Nhật tuần này (12/04/2026), nơi chúng ta sẽ cùng nhau "Đồng Hành Hạnh Phúc".
08/04/2026
#6.
Trong khi ăn cơm trưa, tôi đã hỏi chồng
“Anh ơi, anh yêu em nhất lúc nào?”
“Lúc bình thường?”
Chồng tôi không thèm nhìn, chỉ thản nhiên đáp cho có.
Nghe câu trả lời của chồng, tôi tức vô cùng. Người gì đâu mà chẳng lãng mạn chút nào cả.
Mấy hôm sau đó, tôi dỗi chồng. Tôi không trả lời tin nhắn của anh. Thậm chí khi anh cố gắng vào bếp rửa bát, tôi đã giật lấy tạp dề và đuổi anh ra ngoài.
Vào một tối nọ, sau khi ăn xong, tôi định đi dạo một mình thì chồng tôi cũng đi theo.
Hôm nay trời lạnh thật, nhưng tôi đã mang theo áo khoác rồi. Hehe… Tôi rất muốn cười nhưng vì đang đi cùng chồng nên tôi cố gắng chau mày, không để lộ suy nghĩ của mình.
Bất chợt, một chiếc ô tô bấm còi inh ỏi đằng sau, lao vụt qua khiến chúng tôi giật mình.
“Đi vào trong này này”
Chồng tôi vòng ra ngoài, đẩy tôi vào phần đường phía trong như bình thường chúng tôi vẫn đi cùng nhau. Tôi lẳng lặng nhìn chồng, cơn tức tiêu đi một nửa. Anh lại hỏi
“Mấy nay chân còn đau không?”
“...”
Chà, thực ra trước đây tôi có làm phẫu thuật ở chân và nó sẽ đau nhức khi trời trở lạnh. Chồng tôi thì luôn như thế, anh quan tâm thản nhiên đến mức khiến tôi không cảm thấy đó là quan tâm.
Đúng như chồng tôi nói, anh yêu tôi “lúc bình thường”, không phải lúc nào đó cụ thể.
Hóa ra, yêu “bình thường” cũng có thể hạnh phúc theo cách “đặc biệt” đến vậy.
Nhưng để nhận ra sự đặc biệt của đối phương, chúng ta cũng cần thời gian chờ đợi và nhịn nhục thật lâu dài. Giống như hạt giống vùi trong đất, nó cần thời gian để lớn lên, nở hoa và kết quả. Việc chúng ta phải làm là chờ đợi - chờ đợi nó kết quả trước khi tự tay nhổ bỏ nó.
Hôm nay, tôi đã khám phá ra một ưu điểm của chồng.
07/04/2026
#5.
Gần đây tôi bị kẹt tiền. Tôi đã tiêu hết số tiền sinh hoạt của mình trong khi chưa hết tháng
“Ôi! Phải làm sao đây?”
Tôi vừa làm vừa lo ngay ngáy. Ngày mai còn phải đi 2 buổi cà phê với đối tác quan trọng, 2 người này không gặp không được, vấn đề khẩn cấp liên quan đến sự sinh tồn khiến tay chân tôi luống cuống, đứng ngồi không yên. Thực ra, trước đây tôi có thể xin bố mẹ nhưng đã vài tháng tôi không còn xin nữa, tôi nghĩ mình muốn độc lập và trưởng thành hơn.
“Trời ơi, xin cứu con với, con rỗng túi rồi!”
Tôi cứ thầm mong cầu như vậy trong đầu cho đến tối, mẹ tôi gọi điện cho tôi. Mẹ tôi phàn nàn về việc dạo này thấy bất an không ngủ được, ăn cũng không ngon miệng.
“Sao dạo này con không xin tiền?”
“Dạ?”
“Sao dạo này con không xin tiền?”
“Thì… con chưa hết nên con không xin, với lại mẹ cũng nên để dành cho mình”
“Thôi, xin đi. Mẹ chuyển cho nhé!”
Mẹ cứ thế chuyển cho tôi và tôi đã thực sự thở phào nhẹ nhõm mấy hồi.
Vài hôm sau, mẹ lại gọi tôi bảo dạo này ngủ ngon lắm, ăn nhiều nên mặt cũng hồng hào hơn chút. Mẹ tôi lẩm nhẩm một câu “Con cái đúng là lộc Trời cho mà!”. Tôi phì cười và trêu mẹ.
“Mẹ đừng nói với con là vì con không xin tiền nên mẹ ăn không ngon, ngủ không yên đấy nhé!”
“Hihihi… con cảm ơn mẹ”
Thực ra sau cuộc điện thoại, tôi cũng tự kiểm điểm nhiều. Tôi đã thiếu thốn đến mức không xin tiền mẹ là mẹ nghĩ tôi sẽ túng thiếu, không sống tốt được. Nhưng tôi cũng biết ơn mẹ thật nhiều vì đã bao dung, chờ đợi cho đến khi tôi thực sự trưởng thành, đủ sức để tự quản lý cuộc sống của mình.
Mẹ không trách tôi kém cỏi nhưng đã luôn nhìn tôi giống như là phúc đức của mẹ.
Cho đến ngày mẹ khen “Con đã trưởng thành rồi”, tôi sẽ nỗ lực nhiều hơn nữa để mẹ không còn phiền lòng về tôi.
02/04/2026
Có những thứ trong cuộc đời, muốn có được thì phải đánh đổi.
Đánh đổi sự thoải mái, đánh đổi những ngày tháng nhàn hạ, đôi khi còn phải buông cả những điều mình từng rất trân trọng.
Nhưng đổi lại, mình sẽ nhận được những thứ tốt hơn và một phiên bản tốt hơn của chính mình.
Vậy nên cứ bước tiếp thôi. Có mệt, có mất mát, nhưng ít nhất mình đang sống vì một mục đích. Như vậy, mới thật sự đáng sống.
🎬: Onward
01/04/2026
2 CÁCH ĐƠN GIẢN GIÚP CƠ THỂ BẠN GIẢM CĂNG NGAY LẬP TỨC (kể cả khi bạn đang rất bận và tâm trí khó dừng lại được)
Nếu bạn là kiểu người luôn trong trạng thái chạy — làm việc liên tục, đầu óc lúc nào cũng có việc để nghĩ — thì việc “nghỉ ngơi” nghe rất xa xỉ. Không phải bạn không muốn thư giãn, mà là bạn không biết bắt đầu từ đâu, hoặc càng cố thư giãn thì lại càng thấy bồn chồn hơn. Lý do là vì cơ thể bạn vẫn đang ở trạng thái căng, và khi cơ thể chưa hạ xuống, đầu óc gần như không thể tự yên được.
Vậy nên thay vì cố “nghỉ”, bạn chỉ cần tác động trực tiếp vào cơ thể. Có 2 cách rất đơn giản, không cần thời gian dài, nhưng giúp hệ thần kinh chuyển trạng thái nhanh hơn.
🗝️CÁCH 1: ĐIỀU CHỈNH NHỊP THỞ
Không phải hít sâu gồng lên, mà là thở ra dài hơn. Bạn có thể thử rất đơn giản: hít vào nhẹ trong 3 giây, sau đó thở ra chậm trong khoảng 6 giây, lặp lại vài lần. Khi phần thở ra dài hơn, cơ thể nhận được tín hiệu rằng trạng thái nguy hiểm đã qua, và bắt đầu tự hạ căng thẳng xuống. Nhịp tim chậm lại, hệ thần kinh dịu hơn, đầu óc cũng bớt bị kéo căng. Bạn không cần “cố thư giãn”, chỉ cần thở đúng nhịp, phần còn lại cơ thể sẽ tự làm.
🗝️CÁCH 2: THẢ LỎNG CƠ THỂ CÓ CHỦ Ý
Khi bạn bận, cơ thể thường siết chặt ở một vài điểm mà bạn không để ý: vai nhấc lên, hàm cứng lại, trán nhíu, mắt căng. Chính những chỗ siết này giữ bạn ở trạng thái căng liên tục. Bạn chỉ cần dừng lại vài chục giây, buông vai xuống, nới lỏng hàm, thả lỏng vùng trán và mắt. Khi cơ thể thả ra, tín hiệu sẽ đi ngược lên não rằng mọi thứ đang an toàn hơn, và không cần phải gồng nữa. Đây là cơ chế hai chiều: không chỉ não ảnh hưởng cơ thể, mà cơ thể cũng điều chỉnh lại não.
Hai cách này phù hợp nhất với những người không có thời gian nghỉ dài, không thể “tắt” đầu óc ngay lập tức, nhưng vẫn cần một cách để hạ căng nhanh. Bạn không không cần chuẩn bị gì nhiều, chỉ cần vài chục giây là đã đủ tạo ra sự khác biệt!
Khi cơ thể bắt đầu dịu xuống, bạn sẽ thấy một điều rất rõ: đầu óc không còn quá ồn, cảm giác nhẹ hơn, và bạn làm việc tiếp cũng không bị kiệt sức như trước.
Bởi vì bạn không còn phải gồng để gánh vác công việc và duy trì cuộc sống nữa, giờ bạn sống với một cơ thể và tâm trí cân bằng và sẵn sàng hơn.
31/03/2026
SỰ NHẤT QUÁN GIỮA "BIẾT" & LÀM
“Biết” và “Làm” là hai việc không thể tách rời, giống như một cặp bánh xe vậy.
Nếu không hiểu biết thì khó mà làm được, còn nếu không làm thì kể cả sự biết cũng bị hao mòn đi. Có nhiều kiểu người đứng giữa sự biết và sự làm.
Người biết phải làm gì và hành động một cách tích cực; người dù không biết rõ nhưng vẫn làm một cách vụng về, người biết mà không làm, người không biết nên không làm.
Trong số đó, người được lợi nhiều nhất là người biết rõ điều cần làm và chủ động thực tiễn. Đó là người đạt được sự hài hòa lý tưởng giữa sự biết và sự làm. Người được lợi tiếp theo là người dù chưa biết rõ song vẫn thử làm.
Thông qua quá trình trải nghiệm trực tiếp, người ấy sẽ tích lũy được kiến thức và sự khôn ngoan, đồng thời cũng có được bài học từ thất bại. Vì vậy, người đó vẫn có nhiều cơ hội để phát triển hơn so với người không làm gì cả.
Vậy, ai là người bị thiệt hại nhất?
Đó là người biết mà không làm. Người không làm vì không biết thì không có gì để hối tiếc, nhưng người biết mà không làm có thể sẽ ân hận mãi về sau. Họ cũng có thể phải chịu trách nhiệm về việc mình đã không làm.
Sự hiểu biết là quan trọng và cần được ưu tiên, nhưng nếu không có hành động kèm theo thì không có bất cứ điều gì xảy ra cả.
Khi thực tiễn đều đặn bằng mức độ hiểu biết của mình, chúng ta có thể tiến tới đích giống như cặp bánh xe đang dịch chuyển.
31/03/2026
Bạn không thiếu năng lực.
Bạn thiếu cảm giác “đủ"!
Có một trạng thái rất nhiều người đang gặp, nhưng ít khi nói ra. Bạn làm tốt hơn trước, có kết quả rõ ràng hơn, được công nhận, được tin tưởng. Nhưng thay vì thấy vững, trong đầu lại xuất hiện một suy nghĩ rất nhỏ: “Hay chỉ là mình gặp may?” Và điều lạ là, những thứ từng khiến bạn vui, giờ không còn giữ được lâu. Chưa kịp thấy “đã”, bạn đã quay lại cảm giác thiếu một cái gì đó.
Biểu hiện của nó lặp lại rất rõ. Bạn đạt được rồi nhưng bạn không thấy an tâm để dừng lại.
Bạn được khen nhưng cảm thấy có gì đó sai sai. Bạn bắt đầu nhìn sang những người mình ngưỡng mộ và thấy họ chắc chắn hơn, còn mình thì như đang cố hết sức chỉ để giữ cho không bị tụt lùi.
Bạn tiếp tục làm thêm một chút, nghiên cứu thêm một chút, bớt thời gian ngủ một chút, nhưng không phải vì muốn tiến lên, mà vì sợ đứng lại sẽ lộ ra mình không đủ giỏi.
Cứ như vậy, bạn rơi vào một vòng lặp: đạt được rồi nhạn quen. Bạn nghi ngờ rồi lại hết sức chạy. Bên ngoài đi lên, bên trong lại ngày càng mệt mỏi và trống rỗng
Bạn thân mến, bạn không có vấn đề.
Bạn chỉ đang quen bỏ qua chính mình quá nhanh. Bạn không giữ lại điều gì sau mỗi lần làm được. Nên dù có thêm bao nhiêu kết quả, bạn vẫn không cảm nhận được giá trị của mình.
Giải pháp đơn giản hơn bạn nghĩ.
Chỉ cần đổi một điểm thôi. Đó là mỗi khi có một kết quả tốt, đừng đi tiếp ngay.
Dừng lại vài phút và tự hỏi: “Mình đã làm đúng điều gì ?”
Nếu trong đầu bạn xuất hiện suy nghĩ “chắc do may”, đừng vội phủ nhận nó, vì càng cố gạt đi thì bạn càng thấy nó đúng hơn.
Cứ giữ nguyên suy nghĩ đó, hít một hơi thật sâu rồi lại ghi nhận thêm bằng một câu đơn giản: “và mình cũng đã làm đúng ở điểm ...... này”.
Không cần phân tích sâu, chỉ cần gọi tên đúng một điều nhỏ mà bạn đã làm được.
Khi bạn làm vậy, bạn không phủ nhận may mắn, nhưng bạn cũng không xoá bỏ vai trò của mình. Bạn bắt đầu nhìn nhận kết quả một cách cân bằng hơn, thay vì nghiêng hoàn toàn về phía tự nghi ngờ.
Lúc đầu, bạn có thể vẫn chưa tin thì cứ biết rằng đó là bình thường.
Một khi lặp lại hành động suy ngẫm này, bạn sẽ dần thấy một sự thay đổi trong cảm nhận: những gì bạn làm không còn “trôi qua” quá nhanh nữa.
Bạn bắt đầu giữ lại được cảm giác mình đã đóng góp vào kết quả đó.
Khi đã dần nhìn rõ rồi, bạn sẽ không còn cần phải chạy liên tục để chứng minh nữa.
Bạn vẫn có thể tiếp tục tiến lên, nhưng không còn xuất phát từ cảm giác “mình chưa đủ”, mà từ một trạng thái vững hơn, nhẹ hơn, và thật hơn với chính mình.
Và tâm trí của bạn cũng có khoảng trống để biết ơn vì mình đã được nhận, được may mắn vì những nỗ lực của bản thân đã biến thành kết quả tốt đẹp
29/03/2026
✨ MIỄN PHÍ | KHÓA “ĐỒNG HÀNH HẠNH PHÚC”
Học cách yêu thương mà không tổn thương
Nếu bạn đang cảm thấy:
– Cảm xúc bị chai sạn, "đóng băng" sau những áp lực cơm áo gạo tiền.
– Cảm giác lạc lõng, bản thân không được thấu hiểu hoặc không tìm được tiếng nói chung trong hôn nhân.
– Cảm thấy có nhiều tổn thương trong văn hoá giao tiếp gia đình
– Muốn hàn gắn những đứt gãy với cha mẹ, bạn đời hay con cái, muốn làm ấm lại tình cảm gia đình nhưng chưa biết bắt đầu từ đâu.
👉 Đây là lúc bạn cần dừng lại – để hiểu và chữa lành.
Tham gia khóa học, bạn sẽ:
✔ Hiểu gốc rễ mâu thuẫn trong các mối quan hệ
✔ Nhận diện “vết thương” đang chi phối cách bạn yêu
✔ Thực hành giao tiếp thấu cảm
✔ Học cách hàn gắn và kết nối lại từ bên trong
📍 3 buổi Zoom Online (20h–22h) + 1 Workshop Offline
🎁 Hoàn toàn MIỄN PHÍ
🌿Chúng tôi sẻ chia với bạn những triết lý sống lay động nhất về tình yêu thương mà chúng tôi đã dành nhiều năm để thực hành và chiêm nghiệm. Không phải để học kiến thức, mà để trái tim được hàn gắn giữa một đời sống nhân sinh đôi khi khô cằn, khắc nghiệt và cả nhiều nỗi vất vả.
👉Đăng ký tại LINK ở Com.ment
________________________
💌 Dear Life – Đồng hành hạnh phúc
Không gian Online & Offline với các Workshop, Khoá học hoàn toàn miễn phí
Liên hệ chúng tôi qua fanpage hoặc hotline: 098 778 3210
24/03/2026
#4.
“Bố ơi, bố có muốn ăn gì không? Con mang cá sang nhé?”
“Thôi, không cần”
“Thế con mua cái quạt mới cho bố nhé?”
“Thôi, bố có rồi”
“Bố có mệt không ạ?”
“Không”
“Thế bố nghỉ ngơi đi nhé! Giờ con ra ngoài chút”
“À, này… khi nào con về?”
“Dạ?”
Khi tôi chuẩn bị cúp máy, bố đã hỏi tôi khi nào thì về nhà bố mẹ. Tôi đã do dự một hồi. Thực ra, tôi dự định chỉ ghé qua khi nào bố tôi cần.
Thế mà, bố tôi chẳng cần thứ gì cả.
Ông chỉ đợi “tôi” thôi.
Là con gái lớn nhất trong nhà, tôi nghĩ rằng tôi đã nắm rõ mọi sở thích và mong muốn của bố. Nhưng lúc này đây, tôi chợt nhận ra, mình chẳng hiểu gì về bố cả. Thứ ông cần không phải là một ngôi nhà đầy đủ tiện nghi, một mâm cơm cao sang hay những món quà đắt đỏ, ông chỉ cần một bữa cơm tối ăn cùng con cái mà thôi.
Tôi tự hứa rằng sẽ sắp xếp thời gian để đến thăm bố thường xuyên hơn.
Tôi cũng muốn nói với ông những điều chất chứa trong lòng: Bố ơi, con cũng nhớ bố nhiều!
Đây là câu chuyện của tôi.
Còn bạn, lần cuối bạn ăn cơm cùng bố là khi nào?
Click here to claim your Sponsored Listing.
Telephone
Website
Address
Hanoi